TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Tử Vi |
Truyện Tranh |
Facebook |
Xổ Số |
Dịch |
Tải Game |
Báo |
Tiền Ảo Bitcoin |
Phan_14
Tôi ngạc nhiên, lúc nào tiểu Thanh cũng tự hào về đứa em trai, rằng đẹp trai ,
rằng được nhiều người thích, rằng là 1 người thành đạt. Tôi chưa bao giờ nghĩ
rằng tiểu Thanh lại như vậy, và tôi còn xốc hơn vì tiểu Thanh biết mà bao nhiêu
năm không hề nói ra: rằng Phong không phải là em ruột nhỏ.
Tiểu Thanh cười buồn:
-Tao đã cố gắng làm hắn thoải mái nhưng đáp lại chỉ là sự khó chịu và thậm trí
hắn còn bỏ nhà đi học thật xa. Mẹ đã buồn biết bao vì nhớ hắn. Tao ghét Phong.
Và tao càng ghét hơn cuộc sống ghê tởm của hắn, mỗi đêm đều ngủ với 1 cô gái
khác nhau, luôn mở lời tán tỉnh và ngọt ngào cùng bất cứ ai. Nhưng lại luôn bực
dọc, luôn quát tháo và lạnh lùng với tao.
-Vì Phong thích mày nên mới muốn trốn tránh, chẳng lẽ mày biết mà không thể tha
thứ sao?
-Nếu tao giày vò Phong 1 thời gian nữa thì sao?
-Sao biết mà mày vẫn vậy được. Tao không biết tại sao 1 người con trai tốt như
vậy lại yêu mày nữa.
-Mày cũng bất công với Hạo Kì lắm biết không? Tao chỉ muốn nói khi tình yêu đến
nếu mày không nắm giữ lấy, mày sẽ ân hận đó. Còn tao, tao yêu Phong từ lâu lắm
rồi và khi biết tình cảm của Phong tao đã tự nhủ nhất định sẽ giữ thật chặt hắn
ta.
Tôi tiễn tiểu Thanh về rồi lên phòng. Đã lâu rồi tôi mới tên đến phòng này. Tôi
nhìn qua cửa sổ xuống dưới. Ánh đèn vẫn bật sáng và thật ngạc nhiên làm sao khi
tôi thấy phía sau vườn của nhà hàng xóm. Một vườn hoa lan treo trên dàn dây leo
xanh ngắt. Những dây hoa đang bén rễ sang vườn sau nhà tôi, những nhành hoa lưu
ly màu tím nhạt. Có lẽ chúng đã từng được chủ nhân chăm sóc kĩ lưỡng lắm, và đã
trồng khá lâu rồi.
Tôi đã không hề biết sau nhà lại có vườn hoa đẹp đến thế, tôi đã không hề đặt
chân ra vườn nếu không tôi đã nhận ra chúng, tôi sẽ ngày ngày ngắm nhìn chúng.
Ai đó đã thay hàng rào của tôi, chúng được làm lại và sơn màu trắng. Tôi chạy
ra phía sau nhà và ngồi xuống nhìn những cây hoa bé nhỏ. Dưới những chậu hoa là
một mảnh giấy ghi ngày. Và khi tôi ngước nhìn lên thì đó là khung cửa sổ với
tấm rèm màu trắng đã đóng kín.
Tôi chợt nhớ ra tôi đã từng nhìn thấy 1 người đánh dương cầm ở ô cửa đó, 1
người luôn luôn mở cửa và những tấm rèm lúc nào cũng bay phấp phới.
Tôi đã quên rằng mình từng bị xao động bởi tiếng đàn ấy, bởi con người có tâm
hồn đồng điệu với tôi. Tôi đã từng ngưỡng mộ sự phóng khoáng và vô tư, chất
nghệ sĩ kì quái của người con trai đó.
Tôi cũng đã từng nghĩ rằng âm nhạc chỉ làm tâm hồn rung động trong chốc lát
nhưng giờ tôi chợt hiểu ra cái âm thanh đó có thể vang vọng trong tâm hồn tôi
3, 4 năm sau. Thậm trí là hàng chục năm sau nữa.
Tối hôm đó sau khi vào phòng tôi nằm xuống giường và ngủ say sưa. Hôm đó là
ngày đầu tiên tôi ngủ được, ngủ say từ sau khi kết thúc với Tử Long. Có lẽ
những bông hoa ấy làm tôi cảm thấy dễ chịu, hay vì tình cảm của Hạo Kì làm lòng
tôi cảm thấy an ủi rất nhiều.
Hôm sau tôi dậy sớm và tôi bắt đầu nấu ăn, tôi dẹp hết mì tôm và đồ ăn nhanh
trong tủ. Tôi bắt đầu nấu ăn lại, như ngày xưa tôi từng nấu mỗi ngày cho Tử
Long thì hôm nay ngày đầu tiên tôi sẽ nấu cho Hạo Kì. Tôi nở nụ cười không còn
gượng gạo và bắt tãi đến biệt thự của Hạo Kì, không quên mang theo đồ ăn đã
chuẩn bị. Hôm nay chúng tôi sẽ đi dã ngoại, tôi có biết bao ý tưởng trong đầu
và những tôi sẽ làm thật nhiều thứ cho Hạo Kì vì những điều anh ta đã làm cho
tôi. Chẳng có tình yêu nào tồn tại mãi mãi nếu 1 người chỉ cho và người kia chỉ
nhận.
Tôi háo hức đến đó mà không nói cho ai hết. Vì tất cả những người phục vụ đều
biết tôi nên tôi dễ dàng nhờ họ đưa đến chỗ Hạo Kì. Anh ta đang ở trong phòng làm
việc riêng. Hôm nay là chủ nhật nhưng Hạo Kì vẫn vùi đầu trong công việc của
mình.
Tôi hé mở cánh cửa ra, Hạo Kì vẫn mặc quần áo ngủ với mái tóc bù xù chưa chải.
Tôi chưa bao giờ thấy anh ta như vậy. Vì cái tính sĩ diện và ngạo mạn nên Hạo
Kì luôn muốn tạo ra hình tượng lạnh lùng và hoàn hảo cho mình.
Nhưng lúc này Hạo Kì đang đi đôi dép lê và ngồi bên bàn và nhìn chăm chú vào
bản báo cáo tài chính của công ty. Bên cạnh 1 thư ký, 1 kế toán và 2 luật sư
đang đứng như bất động, bọn mặt hết sức nghiêm trọng và quan sát từng động thái
trên nét mặt của Hạo Kì.
Tuy nhiên gương mặt Hạo Kì vẫn lạnh như băng, không vui không khó chịu. Đôi mắt
rất sáng và vầng chán cao. Dù tôi chẳng biết việc gì đang xảy đến nhưng tôi vẫn
tin chắc Hạo Kì sẽ giải quyết được mọi việc. Vỗn dĩ ở đại học Hạo Kì cũng nổi
tiếng đứng đầu trường.
Nếu nghĩ lại thì hình như những người thông minh có xu hướng xích lại gần nhau
khi mà chính Phong là bạn thân của Hạo Kì lại là 1 tên cực thông minh và cũng
cực quái.
Khi tôi vẫn đăm chiêu nhìn họ thì đột nhiên như có linh cảm, Hạo Kì đột nhiên
nhìn lên. Tôi vội vàng cười cười và đóng ngay cánh cửa lại. Đây là lần thứ 2
tôi xem trộm và bị bắt gặp.
Hạo Kì gập cuốn sổ lại đứng lên và đi ra phía cửa.
Khi nãy Hạo Kì rõ ràng rất căng thẳng nhưng đến lúc nhìn tôi, anh ta lại cố
cười nhạt:
-Hôm nay là chủ nhật nhưng anh không nhớ là chúng ta đã có kế hoạch gì ?
-À, là em tự đến thôi. Chúng ta không có kế hoạch gì hôm nay cả.
Tôi cười hờ hờ vài tiếng rồi xua tay. Từ khi nào Hạo Kì trở nên khách sáo đến
thế, từ khi nào trông đôi mắt ấy dù vẫn lạnh lẽo nhưng lại phảng phất cả nỗi
buồn. Cái nỗi buồn mà vốn dĩ được giấu sâu đến mức không ai chạm đến được.
Và tôi cũng không biết là khi 2 người yêu nhau muốn gặp nhau lại cần hẹn trước.
Lúc trước bất cứ khi nào muốn tôi có thể chạy đến bên Tử Long, cho dù chỉ nhìn
anh làm việc. Chỉ thế là đủ, hôm nay tôi cũng chỉ muốn thế thôi.
Hạo Kì nhìn xuống tay tôi:
-Em mang gì đến vậy?
-Là cơm hộp.
-Sao lại mang cơm hộp đến đây?
-Không có lí do gì cả, chỉ là em làm quá nhiều nên mang đến cho anh. Có lẽ anh
chưa bao giờ ăn đồ em làm.
-Vậy...
-Vậy em sẽ để lại dưới nhà. Hình như hôm nay anh bận, em cũng phải về. Có rất
nhiều việc cần làm hôm nay.
-Được, nếu vậy thì anh sẽ bảo tài xế.
-Không cần đâu.
Tôi vẫy tay tạm biệt và 3 chân 4 cẳng biến mất. Thế là kế hoạch của tôi đã sụp
đổ hoàn toàn. Nếu tôi nói ra là muốn đi pinic có lẽ Hạo Kì sẽ bỏ việc mà đi với
tôi. Điều đó sẽ làm tôi càng áy náy thì thế mà tôi nhanh chân chuồn trước khi
cái đầu thông minh đó phát hiện ra.
Tôi chậm dãi bươc xuống những bậc thang, hơi thất vọng khi Hạo Kì thản nhiên để
tôi ra về như vậy. VÌ anh ta vốn luôn để tôi làm gì mình muốn, nhưng lần này
tôi lại không muốn làm theo những gì tôi nói.
Khi tôi đi xuống đến nhà thì nghe tiếng bước chân rất nhanh, Hạo Kì cũng chạy
xuống.
Hạo Kì nhìn tôi:
-Anh biết rồi...
Tôi nhìn vào đôi mắt Hạo Kì và cố đoán anh ta định nói gì nhưng vô ích.
-Sao em không nói là muốn đi ra ngoài với anh? Em xấu hổ vì là người đề nghị sao?
Tất nhiên anh phải biết là em muốn đi chơi khi em mang đồ ăn đến. Đúng không?
Thực chất anh ta không biết gì về cuộc sống nhưng luôn tỏ ra kiêu ngạo và biết
tất cả.
-Sao anh lại nghĩ vậy?
Hạo Kì cười rất đắc ý:
-Vì ông quản gia nói em đến là muốn đi chơi.
Có lẽ tôi đã quá coi trọng Hạo Kì khi nghĩ rằng anh ta tự đoán ra điều đó. Tất
nhiên sau đó thì Hạo Kì bắt tôi phải đi chơi theo kế hoạch
-Nhưng anh vẫn còn công việc mà.
-Sau khi đi về vẫn có thể làm. Công việc thì luôn bám theo anh còn em thì lần
đầu tiên chủ động đến đây.
Dù những lời đó hoàn toàn chính xác, nhưng tôi chợt cảm thấy mình chưa bao giờ
thật để ý đến Hạo Kì. Tôi cũng chưa từng đoán được Hạo Kì muốn gì để làm cho
anh, nhưng Hạo Kì lại luôn hiểu được tâm trạng và làm tôi vui, dù không phải
làm tôi cười bằng những chuyện hài hước. Nhưng sau mỗi lần gặp tôi đã cảm thấy
dễ chịu hơn, ra ngoài dù làm những việc tôi không yêu thích nhưng cũng hơn là ở
nhà và tự kỉ!
Liệu có phải lý do Hạo Kì đề nghị là người yêu ngắn hạn của tôi là vì để làm
tôi đỡ buồn hay không?
Ban đầu tôi nghĩ là chỉ đi gần nhưng đột nhiên Hạo Kì lại nảy ra ý khác.
Chúng tôi lên chiếc xe mui trần màu nâu đỏ, có lẽ Hạo Kì đã lâu không lái xe. Một
tay cầm vô lăng, 1 tay chống lên chán. Vốn dĩ nhìn khuôn mặt đã chẳng đoán nổi
giờ lại nhìn anh ta qua cặp kính râm. Tôi chỉ cảm nhận được 1 sự phiền não trên
nụ cười khô của Hạo Kì.
Thà cứ như trước chẳng bao giờ cười có khi lại thoải mái hơn.
Khi nghĩ đến Hạo Kì, trước kia tôi luôn nghĩ đến những bản nhạc và chiếc cửa sổ
mở. Còn giờ đây, bàn tay vô hình nào đó càng đóng chặt, khóa chặt lại cánh cửa
tâm hồn đó.
Hạo Kì cứ nhìn đăm đăm vào đường và lái thẳng khiến tôi cũng chẳng dám hỏi xem
mình đang bị lôi đi đâu. Chúng tôi đi khá xa, những con đường cứ hẹp dần, ngoằn
nghoèo hơn.
Những cái cây rất cao và tán rộng, đất ngày 1 ẩm ướt và bùn lầy bắn đầy lên xe.
Nhưng cứ như cuộc sống vậy, 1 con đường thẳng đi dù có làm ta sạch sẽ cũng
chẳng bằng đi 1 con đường lầy lội và khúc khuỷu nhưng làm ta thích thú.
Có những người chán cuộc sống ngày nào cũng lặp lại, họ tìm kiếm cái gì đó thử
thách hơn và rồi gặp rắc rối với nó.
Có những người sinh ra đã có lực hấp dẫn kì lạ với những sự việc. Những việc
xảy đến dù không phải do họ nhưng lại là kết quả của họ. Giống như tôi và Tử
Long, chúng tôi đều là những người thu hút rắc rối, vì thế khi ở bên nhau cuộc
sống lại càng nhiều rắc rối hơn.
Còn ngược lại khi tôi ở bên Hạo Kì những rắc rối của tôi lại làm cuộc sống Hạo
Kì đỡ nhàm chán hơn. Có lẽ chỉ đơn giản thế mà anh ta thích tôi.
Hạo Kì lái đến khi cạn xăng. Tôi không thể ngờ là anh ta lại không suy nghĩ trước
mà cứ lái hùng hục thế. Và rồi cả 2 đi bộ trên con đường lầy lội. Tôi phải xách
đồ ăn, phải xách giày,phải xắn quần thật cao và lội bì bõm trên đường.
Còn Hạo Kì, anh ta thản nhiên đi và cắm cả ống quần trong bùn đất.
Hạo Kì cứ đi phăng phăng và không hề nhìn tình cảnh khốn đốn của tôi. Nếu là Tử
Long thì tất nhiên anh sẽ mỉm cười và nói với tôi rằng em có muốn anh cõng
không.
Tôi chợt mỉm cười khi nghĩ thế, vì Tử Long đơn giản, vì anh hay cười, vì nụ
cười của anh đẹp và vì anh lúc nào cũng nở nụ cười đó dành riêng cho tôi.
Chúng tôi đi bộ khá xa thì tìm thấy 1 ngôi nhà gỗ. Cả 2 đều mỏi nhừ trên nên
trèo luôn, nằm lăn ra ngoài cửa. Sàn gỗ thơm và mát. Tôi vẫn cứ nghĩ nhà không
có ai cho đến khi nghe tiếng cửa kéo. Tôi giật mình quay lại....và thật ngạc
nhiên người ra mở cửa là Thiên Anh.
Tôi bị xốc đến mấy phút sau. Sao lại có sự trùng hợp đến thế, sao tên nhóc này
lại ở đây, mà sao lại ở một nơi hẻo lánh thế này???
-Sao cậu lại ở đây?_Tôi bất ngờ hỏi.
Thiên Anh chỉ nhoẻn cười:
-Chào mừng chị đến nhà em! Nhưng sao lại là chị?
-Ý cậu là gì? Tôi phải hỏi cậu chứ.
Thằng nhóc không thèm trả lời mà quay ngày sang Hạo Kì:
-Ý anh là bà chị này sao?
OMG, 2 bọn họ biết nhau và chẳng phải tình cờ gì hết mà là Hạo Kì đã cố tình
đưa tôi đến đây.
Thì ra người Thiên Anh hay kể là Hạo Kì, chính là Hạo Kì.
Sau đó thì bọn họ nói chuyện và chẳng thèm hỏi han gì đến tôi nữa. Đói + mệt
nên dù cơm của tôi có tệ hại cỡ nào thì cũng bị chén sạch.
Tôi đi quanh khắp nhà rồi hỏi Thiên Anh:
-Sao không thấy người nhà của cậu vậy?
Hắn cười:
-Đây là nhà của em mà, hỏi kì lạ. Em 18 tuổi và em sẽ ở riêng cho dù mọi người
có không thích. Em chán ghét việc bị áp đặt vì là con trưởng rồi.
Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng, rồi nhóc sẽ hiểu sống thiếu gia đình là thế nào.
Tôi vẫn cứ tự đắc như vậy cho đến khi nhìn sang Hạo Kì. Mặt anh ta trông rất kì
lạ.
-Sao vậy?_Tôi quay sang hỏi
Hạo Kì thở dài:
-Nếu anh cũng có thể quyết đoán như vậy thì tốt biết bao!
-Chẳng phải anh ở riêng còn gì. Mà làm sao ngôi nhà bé xíu này của em đem so
với anh được_Thiên Anh cãi lí
Hạo Kì xoa đầu Thiên Anh:
-Nhóc không hiểu đâu.
Anh ta vội đánh trống lảng sang việc khác. Thiên Anh thì vô tư nên cũng chẳng
để ý, nhanh chóng cười cợt kể chuyện của mình.
Hạo Kì vốn kiệm lời nên ngồi nghe, còn Thiên Anh nói không ngừng.
Hạo Kì có 1 thói quen là thích xoa đầu người khác, tôi cũng chẳng biết tại sao
nhưng đó là 1 điểm mà tôi thích ở anh ta.
Tôi đã định hỏi Thiên Anh về Hạnh Nhi ngay lúc gặp nhưng tôi linh cảm điều đó
làm thằng bé buồn nên không nhắc đến.
Cuối cùng thì tôi cũng không nhịn được mà hỏi:
-Cậu không biết Hạnh Nhi ở đâu à?
Thiên Anh cười đểu:
-Sao giờ chị mới hỏi. Em chẳng quan tâm nhỏ đó đã bay đến phương trời nào. Em
đã không gặp con bé từ lâu lắm rồi.
-Vậy à._Tôi gật gù nhìn nét mặt Thiên Anh.
Hắn vẫn cười toe và không hề buồn chút nào. Điều đó làm tôi cảm thấy hơi lạ.
Thiên Anh là 1 thằng bé hay ngượng nên thật ra thích Hạnh Nhi nhưng lúc nào
cũng gây sự với con bé.
Nếu như Hạnh Nhi ở bên, 2 đứa đó có thể cãi nhau cả ngày nhưng khi xa nhau tôi
cứ nghĩ Thiên Anh sẽ hiểu ra được tình cảm của mình. Có lẽ tôi đã hy vọng quá
nhiều ở chúng.
-Nhưng mà em có 1 người bạn khác_Thiên Anh hí hửng khoe và chỉ cho chúng tôi
ngôi nhà phía xa.
-Đó là nhà ai vậy?
-Là nhà của đạo diễn. Em đang học nghề của ông ấy. Mai này em sẽ quay phim tài
liệu và sẽ được đi khắp nơi.
Đôi mắt Thiên Anh trông rất sáng, tôi biết rõ đó là mơ ước từ lâu của thằng nhóc.
Và tôi cũng không ngờ giờ cha mẹ của Hạnh Nhi lại trở về quê và sống yên bình
như vậy
Hạo Kì cắt ngang:
-Vậy còn việc kinh doanh? Ai sẽ làm, cha em chỉ có 1 người con trai thôi. Đừng
ích kỉ thế, hãy ở nhà và nối nghiệp gia đình.
-Em không thích, 1 việc không thích làm mà ép buộc thì chẳng bao giờ hiệu quả
đâu. Huống chi anh rể em lại cực thích công việc này. Anh ấy sẽ làm cho việc
kinh doanh phát triển.
Hạo Kì:
-Em thật may mắn vì có anh rể tốt.
Hôm nay trông Hạo Kì rất điềm đạm, giống như anh trai của Thiên Anh vậy, khi
không kiêu ngạo hoặc không còn thể ngạo mạn được nữa, trông Hạo Kì lại có vẻ gì
đó rất đáng thương.
--------------
Tôi không biết là Thiên Anh đã giấu tôi 1 bí mật. Một niềm vui chỉ giữ cho
riêng mình, thằng nhóc biết cách tự làm cho hắn vui vẻ.
Dưới gối của Thiên Anh là vô số tấm thiệp, đó chính là quà của Hạnh Nhi.
Con bé giờ đây đang ở rất xa, đi rất nhiều nơi. Những nơi khi nhỏ Thiên Anh thường
miêu tả, giờ Hạnh Nhi sẽ đi đến ngắm nhìn chúng thật và sẽ viết thư kể lại cho
Thiên Anh nghe. Mỗi tối hắn sẽ đọc và tưởng tượng ra những cảnh vật đó. Hắn sẽ
ngủ với nụ cười tươi vì trong giấc mơ giữa cảnh vật ấy là bóng dáng của Hạnh
Nhi.
Vì niềm đam mê ấy mà họ đã thân thiết, giờ cũng vì điều đó làm họ muốn chia sẻ
cùng nhau nhiều niềm vui hơn. Một ngày nào đó Hạnh Nhi sẽ chợt nhận ra khuôn
mặt mờ ảo của bạch mã hoàng tử trong những giấc mơ của nhỏ không phải là Tử
Long mà lại chính là người con trai thân thiết mà nhỏ không ngờ đến. Nhưng ngộ
nhân tình yêu rồi sẽ tan biến, và khi nhìn rõ được ai mới là người đang chờ đợi
mình, Hạnh Nhi sẽ lập tức trở về bên người đó.
Buổi tối, gió thổi vào ngôi nhà gỗ không đóng cửa. Ánh đèn màu vàng nhạt rọi lên
những bậc thang màu nâu sẫm. Bóng Hạo Kì đổ trên những bậc thang gỗ. Tôi bước
xuống ngồi cạnh. Đêm khuya, gió mát Hạo Kì lại im lặng để cơn gió vuốt nhẹ lên
tóc, đầy tâm trạng.
-Sao vậy?_Tôi lên tiếng
-Không, chỉ nghĩ đến ngày mai phải trở về!
-Anh buồn sao?
-Nếu anh có thể không trở về nhỉ?
Tôi chẳng thể quyết định thay anh, cũng không biết nói gì. Tôi không thể làm gì
ngoài nhìn anh ta, và tôi là người đứng ngoài cuộc đời Hạo Kì.
-Việc kinh doanh đang có vấn đề...
Tôi ngạc nhiên nhìn nét mặt bình thản của Hạo Kì.
-Có nghiêm trọng lắm không?
-Chỉ là đến lúc nó trở nên phải vậy. Đó vốn dĩ là 1 bộ máy đang yếu dần. Anh biết
1 ngày nào đó nó sẽ ngừng hoạt động. Nhưng bà ấy lại luôn cố chấp.
Lần đầu tiên tôi nghe Hạo Kì nói nhiều về cuộc sống của mình đến thế, cuộc sống
của người tôi vốn ko tìm hiểu và chưa bao giờ cho mình thời gian tìm hiểu.
Và rồi 1 ngày nào đó mọi bí mật cũng sẽ được nói ra, từ chính người cố giấu đi
chúng.
Cha cậu ta đã mất vì tai nạn và gánh nặng dòng họ đã đè nặng lên vai Hạo Kì từ
lúc nhỏ, biến cậu ta thành 1 kẻ có vẻ ngoài gia trưởng và ngạo mạn. Dù yêu Hạo
Kì đến đâu thì bà ấy vẫn vô cùng khắt khe với đứa con trai duy nhất của mình và
làm đủ mọi cách để duy trì sự thịnh vượng của gia tộc.
-Đáng lẽ hôm nay em không nên đến làm phiền anh.
-Không! Em đến rất đúng lúc. Vì anh đang suy nghĩ liệu mình có nên cứu vãn tình
thế này không. Hay là để nó sụp đổ và giải thoát bản thân mình.
-Anh nói gì vậy?
Hạo Kì cười nhạt:
-Như vậy sẽ chẳng còn gò bó nào nữa. Anh có thể chơi đàn và yêu em bằng con người
thật của mình. Không nhạt nhẽo, không giả tạo, không lạnh lùng và cũng không
đáng thương.
Tôi cứ ngỡ Hạo Kì không nhận ra điều đó, nhưng hóa ra trái tim anh ta lại nhạy
cảm và tinh tế hơn tôi, hiểu tôi hơn chính tôi. Nhưng điều gì đó trong ánh mắt
chân thành của Hạo Kì làm tôi lo lắng. Tôi đã từng nghe tiểu Thanh nói những
người con trai như vậy khi làm 1 việc thường mong chờ 1 điều gì đó ở bạn. Và
tôi vẫn biết điều đó không có trong tôi.
-Suy nghĩ như vậy thật trẻ con! Và mẹ anh sẽ nghĩ sao?
-Bà ấy đã tự làm khổ mình thôi.
-Anh có biết gì không? Dù sao bà ấy cũng ở lại bên anh và bà ấy xứng đáng được
thấy kết quả mình mong muốn. Còn mẹ em thì đã bỏ đi sau khi cha em mất.
-Em nghĩ vậy thật sao?
Ánh mắt Hạo Kì nhìn tôi cứ như thể nếu tôi nói sao thì cậu ta sẽ làm như vậy.
Sự tin tưởng tuyệt đối làm tôi lo lắng.
-Hạnh phúc không phải do người khác mà ở chính mình. Anh có thể tự tạo ra hạnh
phúc nếu mở rộng lòng mình mà.
Hạo Kì cười nhạt xoa đầu tôi:
-Em lúc nào cũng đúng! Anh thật sự hiểu rồi.
Nụ cười của Hạo Kì cũng làm tôi bớt lo lắng. Tôi đứng dậy định bước lên thì Hạo
Kì kéo lấy tay tôi.
-Nếu thế anh sẽ phải sang Anh, em có thể đợi anh không?
Câu hỏi bất ngờ làm tôi không biết nói gì.
Tôi sợ phải thề nguyền hay hẹn ước. Tôi ghét chúng vì tôi đã từng tin chúng.
-Em...
-Hãy suy nghĩ và cho anh câu trả lời vào sáng mai được không?
Tôi không nói gì và đi về phòng. Tôi sẽ trả lời ra sao vào sáng mai. Ước gì tôi
có thể nói rằng tôi không biết.
Sáng sớm khi tôi bước ra khỏi phòng thì giật mình thấy Hạo Kì trước cửa. Đêm qua
tôi đã không ngủ được và nhìn Hạo Kì thì chắc anh ta cũng như vậy.
Tôi cứ nghĩ Hạo Kì sẽ hỏi nhưng anh ta chỉ nói " Chào buổi sáng" và
bảo tôi lên xa.
Có lẽ anh ta sợ bị từ chối, hay muốn để tự tôi nói ra.
Hôm đó Hạo Kì đưa tôi về nhà và cũng mang theo 1 lời hứa của tôi. Tôi sẽ gặp Tử
Long trước khi quyết định mọi việc.
Tôi biết mình cần dứt khoát và tôi lần này nhất định phải từ bỏ.
Tôi lại đi đến căn biệt thự của Tử Long, tôi biết anh ở đó vào cuối tuần và tôi
nhất định sẽ gặp được anh lúc này.
Đã lâu tôi không nhìn thấy anh và lòng tôi lại cảm thấy hồi hộp lạ kì.
Tôi vẫn nhớ ngôi nhà, tôi đã xé rách bức tranh trên tường và lấy hết đồ của mình
ra khỏi đó. Tôi cứ nghĩ tôi thật sự sẽ vứt bỏ chúng nhưng không biết tại sao
giờ chúng vẫn được giữ trong nhà tôi...
Có phải anh cũng giống tôi không? Một điều gì đó cứ làm tôi tin chắc như vậy.
Tôi nhớ anh không bao giờ khóa cửa và hôm nay cũng vậy.
Tôi bước vào nhà, bức tường trống trơn. Có tiếng người nói làm tôi thấy lạ
-Em treo nó lên đây nhá! Hay là phía này?
-Đâu cũng được.
-Vậy còn quần áo nữa, anh treo trong tủ đồ của anh được không?
-Tùy em.
-Bàn chải đánh rằng phải có 2 chiếc, còn khăn mặt....
Giọng nói đó làm tôi dừng bước. Tôi tin nhưng lại không muốn tin. Đó là giọng
của Uyển Nhi và Tử Long.
Trong lúc mà đầu óc tôi tràn ngập ý định chạy trốn thì bắt gặp Uyển Nhi đi
xuống nhà.
Con bé chùm mũ, mặc áo khoác rộng và đi ủng. Tay nhỏ xách 1 thùng sơn. Có vẻ 2
người họ đang định sửa sang lại ngôi nhà.
Uyển Nhi cũng ngạc nhiên khi thấy tôi.
Tôi cố nở nụ cười khó khăn vẫy chào con bé
-Em cũng ở đây sao?
Uyển Nhi đi xuống và đặt thùng sơn xuống sàn:
-Chị đến gặp anh ấy hả? Bọn em đang định sơn lại và thay đổi ngôi nhà, chị thấy
thế nào?
-Vậy sao? Vì nó giống nhà chị nên muốn thay đổi phải không?
-Em không biết, đó là ý anh ấy!
Chúng tôi nhìn nhau cười gượng. Vốn dĩ chúng tôi lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ trước
mặt nhau nhưng chưa bao giờ điều đó lại trở nên gượng gạo đến thế. Cố gắng
không nói về quá khứ và nhìn mặt nhau thật khó khăn với tôi, và tôi chắc chắn
Uyển Nhi cũng cảm thấy thế.
Nhưng lúc nào con bé cũng hoạt náo và xử lí mọi chuyện tốt hơn tôi, nó quen
thích nghi và cũng giỏi chịu đựng hơn tôi. Con bé cũng cười tươi hơn cái nét
mặt đông cứng của tôi.
Và khi Tử Long bước xuống thì thật sự là bị kịch. Cả 3 chúng tôi đã luôn trốn
trách và mục đích là trách gặp phải cảnh ngộ này....Ai cũng lo sợ và càng sợ
thì nó lại càng xảy ra nhanh hơn.......
Tử Long nở nụ cười hiền dịu nhìn tôi. Vẫn nụ cười ngọt ngào như ngày nào, vẫn
nụ cười chẳng phảng phất chút dấu tích buồn bã của quá khứ. Còn tôi, tôi đã
đánh mất nụ cười thực sự từ lúc nào ko rõ.
-Em đến sớm hơn anh nghĩ!_Anh chào tôi bằng câu nói như ko có chuyện gì
-Vậy sao?_Tôi cũng cố tỏ ra mình ổn lắm
Nhưng tôi biết mọi người đều nhận ra cả. Tôi đang muốn trốn chạy và trái tim
tôi như vỡ vụn khi nhìn nụ cười của anh.
-Lâu rồi ko gặp. Dạo này em sống tốt chứ.
Tôi im lặng ko biết nói gì, cổ họng tôi đang nghẹn ứ và giọng tôi sẽ bị lạc đi
nếu lên tiếng. Uyển Nhi đặt thùng sơn xuống sàn, quay đi. Nhỏ vuốt nhẹ lên vai
Tử Long:
-Em sẽ vào bếp chuẩn bị đồ ăn.
Rồi con bé quay nhìn tôi:
-Chị sẽ ở lại cùng chúng em chứ?
Ánh mắt con bé không có vẻ gì là trọc tức hay khoe khoang với tôi hết. Ánh mắt
chân thành và chững chạc. Nó trưởng thành thật rồi. Tôi ngỡ ngàng và chỉ gật
đầu thật nhẹ.
-Anh sẽ pha trà cho em!
Tôi lững thững bước theo anh vào bếp. Tường màu xanh da trời, giống như màu
nước biển...
-Trà hoa cúc nhé!
Anh cũng chẳng chờ tôi trả lời, anh biết rõ tôi thích gì và mọi thứ anh làm lúc
nào tôi cũng hài lòng. Từ trước đến giờ anh chỉ phạm phải duy nhất 1 lỗi lầm
với tôi thôi.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế duy nhất còn sạch sẽ, đồ đạc đang lộn xộn cả lên, sàn
nhà đầy giấy báo và vết sơn loang lổ.
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_15 end
Phan Gioi Thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK
TRANG CHỦ |
Truyện Teen |
Ngôn Tình |
Đam Mỹ |
Bách Hợp |
Mẹo Hay |
Trà Sữa |
Truyện Tranh |
Room Chat |
Ảnh Comment |
Gà Cảnh |
Hình Nền |
Thủ Thuật Facebook |
Facebook |
Tiện Ích |
Xổ Số |
Yahoo |
Gmail |
Dịch |
Tải Opera |
Đọc Báo |
Lưu địa chỉ wap để
tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian